Are You Ready Nghĩa Là Gì

     

Dạo vừa mới đây tôi tất cả nghĩ về những thứ, về bản thân, về những người tôi vẫn gặp, về số đông trải nghiệm trong cuộc sống thường ngày của tôi. Chỉ là...

Bạn đang xem: Are you ready nghĩa là gì


*

Dạo vừa mới đây tôi gồm nghĩ về nhiều thứ, về bản thân, về những người dân tôi đã gặp, về hầu như trải nghiệm trong cuộc sống của tôi. Chỉ nên một để ý đến lóe lên, chẳng đủ nhằm viết một bài, hoặc không đủ. Một mớ lộn xộn, nhưng tôi thì không mê say lộn xộn, nhất là khi có tín đồ nhìn vào. Dẫu vậy tôi muốn xong nó trong hôm nay, chỉ bởi vì tôi ưng ý vậy thôi. Và bài viết này sẽ là một trong mớ lộn xộn.
*

There is more in us than we know if we could be made khổng lồ see it; perhaps, for the rest of our lives we will be unwilling lớn settle for less. - Kurt Hahn
Hôm nay tôi đang đọc khôn xiết nhiều, trong những số đó tôi đọc được câu này. Giây khắc ấy, tôi nghĩ, có lẽ mớ vướng víu trong đầu tê cuối cùng cũng có một sự liên kết nào đó.
Bản thân tôi là một cô nàng bình thường, hoặc ít nhất 2/3 thời gian tôi đã trải qua bên trên cõi đời này, tôi là như vậy. Chúng ta cũng có thể lập luận rằng mỗi cá nhân là một cá thể tự do và khác biệt, không người nào giống ai và bởi vì thế người nào cũng đặc biệt. Không! ai ai cũng có ĐIỂM khác hoàn toàn so với người khác nhưng điều ấy chưa chắn chắn làm họ đặc biệt. Thông thường hay khác hoàn toàn ở phía trên tôi xét sinh hoạt diện tổng thể, không đi vào đối chiếu từng đặc điểm.
Tôi nói 2/3 thời hạn trong thừa khứ tôi là một cô nàng bình thường. Bình thường theo cái nghĩa là phần đa thứ bao quanh tôi đều có vẻ như ở mức trung bình và cả bạn dạng thân tôi nữa. Tôi làm cho những vấn đề 80% dân sinh thường làm, nói đa số gì chỗ đông người hay nói, nghĩ phần nhiều thứ ai cũng nghĩ, đặt kim chỉ nam tương tự giống như các thiếu niên tuổi teen bao bọc tôi, có những mối lo cũng tương đối đỗi bình thường. Hoàn toàn có thể tôi học tốt hơn nhiều người, gồm giải nọ kia, học trường chuyên lớp lựa chọn và điều này làm tôi đặc trưng hơn một chút, so với một số người, tuy thế thật ra thì điều đó cũng chẳng đặc biệt quan trọng đến vậy. Qua thời gian, điều đó lại càng ngày càng không quan trọng. Đúng vậy, tôi tất cả một cuộc sống thường ngày đơn giản với tôi ưa chuộng với những điều bình thường đó.
Các các bạn sẽ hỏi vậy 1/3 còn lại thì tôi cố kỉnh nào? Đó là vấn đề mà mấy ngày vừa mới đây tôi nghĩ. Tôi nghĩ rằng mình đã dần trở buộc phải "không bình thường". Tất nhiên chưa hẳn một ngày thức dậy cùng tôi thoải mái và tự nhiên cảm thấy bản thân "không bình thường", sẽ là cả một quy trình dài, mà lại tôi ước tính một cách kha khá là 1/3 thời gian tôi tồn tại tính cho nay. Tôi gặp một số người, làm một vài việc, trải qua một số trong những chuyện cùng với một chút gọi là bản chất tiềm tàng, làm cho tôi của ngày hôm nay. Tôi không đủ can đảm nói phiên bản thân mình sệt biệt, để tránh các bạn hỏi tôi đã bao gồm thành tựu gì rồi nhưng mà dám nói vậy. Tôi chỉ bảo bạn dạng thân mình "không còn bình thường". Không bình thường thì rất có thể hiểu cả theo nghĩa xấu đi lẫn tích cực, tùy vào biện pháp bạn nhìn nhận nó. Tôi thì đã trải cả 2.
Tôi ban đầu cảm cảm nhận sự đổi khác khi bản thân kén chọn hơn với những liên kết mới tuyệt nói biện pháp khác, tôi khó tìm kiếm được sự kết nối khi giao tiếp với gần như người. Tôi sợ cô đơn. Trước đây chỉ cần bạn giỏi với tôi và cũng chọn tôi để gia công bạn, vậy là đủ. Tuy thế giờ thì không, 1 phần vì tôi đã tạo ra đủ kết nối những năm vừa qua để không hề cảm thấy nguy hại bị quăng quật rơi nữa, đề xuất tôi bao gồm quyền chọn. Phần còn lại vì tôi không mê thích nói gần như thứ phần lớn mọi fan nói, đa số cũng thiếu hiểu biết hết được tôi nói gì hoặc nói cách khác gì. Ngay cả những liên kết cũ, shop chúng tôi cũng không thể đồng điệu như xưa mà lại bởi cửa hàng chúng tôi đã bên nhau quá lâu đề xuất tôi ưu tiên họ, giữa cửa hàng chúng tôi có nhiều hơn nữa là những mẩu chuyện đầu môi. Thỉnh phảng phất tôi có chạm mặt được những người có cùng suy nghĩ, tuy vậy số đó không nhiều và bao gồm cả khi tôi biết chúng ta có nào đó giống bản thân thì chưa phải lúc nào tôi cũng như mong muốn tạo được kết nối với họ. Các mối quan tiền hệ, phải một chút như ý nữa. Tôi sợ, hại không chạm mặt được số ít số đông người biệt lập một chút, rồi hại một lúc nào đấy cũng chẳng mong giữ những người dân bạn cũ, sợ cô đơn. Tôi suy nghĩ thà cứ như hồi xưa, nghĩ dễ dàng và đơn giản một chút, bình thường một chút, vậy nên gặp ai ai cũng chơi được. Nhưng thật ra thì, tôi thích bản thân của bây giờ.

Xem thêm: Tính Độ Dài Của Sợi Dây Thép Dùng Để Uốn Thành Bông Hoa Như Hình Bên


"If we could be made to lớn see it; perharps, for the rest of our lives, we will be unwilling to settle for less."
Trong cuộc sống, chúng ta chỉ có thể tiến về phía trước chứ không thể xoay đầu lại, và trong sâu thẳm, không chắc họ đã muốn quay trở lại đâu.
Tôi thấy câu quote đầu bài hợp lý cho mọi phương diện của cuộc sống, vì thực chất con người là tham lam, bọn họ luôn muốn nhiều hơn chứ chẳng ai lại hy vọng ít đi cả. Đương nhiên, không phải cứ muốn là được nên con người cũng học phương pháp chấp nhận. Chấp nhận không tức là không muốn.
Khi new ra trường, tôi không tồn tại mấy yêu cầu cho công việc đầu tiên của mình. Quan trọng đặc biệt là đúng định hướng của bản thân, môi trường trên trung bình một chút, lương 7-10 triệu theo giá thị trường cho sinh viên mới ra trường. Ngoài các bạn thật sự xuất sắc, giỏi tham gia các cuộc thi sinh viên được công ty lớn nhắm thì tôi thấy đa số bạn bè tôi ra trường đi làm với nấc lương cứng khởi điểm từ bỏ 6-8 triệu. Sales thì hoàn toàn có thể thấp hơn nhưng có thu nhập tự hoa hồng. Vày thế ngẫu nhiên mức làm sao trong số lượng giới hạn 7-10, tôi hầu hết tạm hài lòng. Tôi may mắn, được offer ở giới hạn trên nhưng mà chẳng phải khuyến mãi gì. Sau 1 năm, tôi ước ao nhảy việc. Điều kiện thao tác ở địa điểm làm cũ khá tốt so với mặt bằng chung: bí quyết nhà khoảng 4km, đóng bảo đảm đầy đủ, full lương, kèm bảo hiểm sức khỏe bên ngoài, ko phải đi làm thứ bảy nhà nhật, ít làm cho thêm giờ. Vớ nhiên trong khi là đầy đủ lý do khiến tôi ước ao nghỉ bất chấp những ích lợi đó.
Rõ ràng, ở công việc thứ hai, tôi đưa ra nhiều điều kiện hơn: lương phải cao hơn chỗ cũ, môi trường phải khắc chế được hầu như điều tôi không thích ở vị trí cũ, không được xa công ty quá bởi vì tôi vẫn quen với con phố 4km không bao giờ tắc cũng tương tự suốt 1 năm nghe đồng đội than thở về hầu như ngày đi làm như đi phượt, được ngủ full máy bảy công ty nhật do 2 ngày nghỉ ngơi tôi còn thấy không được nữa là một trong những ngày rưỡi, bảo đảm theo khí cụ thì yêu cầu rồi, bao gồm thêm bảo hiểm ngoài thì giỏi không thì thôi cũng rất có thể du di. Ít độc nhất vô nhị thì vòng nộp đơn thứ nhất tôi ưu tiên gần như nơi đáp ứng các yêu ước này.
Tôi biết có tương đối nhiều bạn cầm loại CV 1 năm kinh nghiệm cũng trở thành chẳng dám kỳ vọng nhiều như vậy. Thân thiết lương thưởng là chủ yếu chứ mấy mẫu râu ria như cơ chế hay xa ngay sát thì phải hy sinh một tí chứ, cần không? Ở nhiều nơi, những chị HR cũng lo lắng với mức lương nhưng mà tôi kỳ vọng. Mà lại khởi điểm của tôi là 10 thì tôi cũng chẳng thể dậm chân trên chỗ. Khía cạnh khác, tôi cũng ý thức được một năm tôi tích trữ được gì và xứng danh với gì. 1 năm kinh nghiệm với mọi người là rất khác nhau về mặt hóa học dù lượng ko đổi. Cũng có những lúc tôi nghĩ đến lúc bí quá tầm 3 mon mà không kiếm được việc làm thì sẽ nhượng bộ tuy nhiên trong tiềm thức tôi tin là không tồn tại ngày đó. Hiệu quả tôi tìm được các bước có thể call là vào mơ ở thời gian này, thỏa mãn nhu cầu gần như phần nhiều yêu cầu quan trọng đặc biệt nhất nhưng tôi đặt ra. Tôi nghĩ:"If we are unwilling lớn settle for less, then don"t"
Có người cả đời không ăn uống sầu riêng. Bọn họ sợ chiếc mùi nồng nặc khó tả của nó. Hầu như mọi người thuở đầu đều không say đắm mùi sầu riêng, mấy múi sầu riêng cá nhân tôi thấy cũng không tồn tại một nước ngoài hình đã mắt cho lắm. Nhưng cạnh bên những tín đồ không lúc nào dám thử, có tương đối nhiều người đang nghiện sau miếng đầu tiên. Từ kia về sau,... Không tồn tại về sau nữa =))
Tôi là 1 trong đứa có cảm xúc nhạt nhòa, hầu như là vậy. Tôi hiếm khi tức giận tới cả đánh chửi nhau với những người khác, ít khi bởi vì vui mà lại nhảy nhót, ít khi vì buồn mà không có tác dụng được gì. Nhiều lúc tôi buồn chưa hẳn vì có chuyện buồn, tôi bi ai vì gồm chuyện bi thiết mà tôi lại không buồn, âu cũng là một nỗi buồn. Có bạn bảo tâm trạng tôi như 1 mặt hồ nước phẳng lặng, tối thiểu người ngoại trừ nhìn vào là vậy, bên dưới lòng hồ thì không rõ. Bao gồm người so sánh tôi với gió, cảm hứng nhẹ nhàng, im bình tuy nhiên khó nắm bắt (tôi nói phét đấy =))) tôi không nhớ nó viết gì). Trong chuyện yêu đương cũng vậy. Tôi bao gồm từng thích một trong những người. Loại tình yêu đơn phương tuổi học tập trò nó bi lụy nhưng cũng vui lắm các bạn ạ. Bi đát vì bạn ta không ưng ý mình, vui bởi vì nó như một trò chơi cân não, cần lén lút, ưa thích mà phải tỏ ra là không ưng ý để còn trộm được một vài giây phút bên fan ta. Nhiều người bảo tôi hèn hạ vì không dám nói ra, chúng ta nghĩ tôi rụt rè. 1 phần cũng đúng tuy vậy thật ra hầu hết vì tôi thấy tôi chẳng thích fan kia mang đến vậy. Một chút khoảng cách, một chút thay đổi đủ nhằm tôi có thể quên đi hoàn toàn cái thứ tình yêu ấy.Vậy nên cũng chẳng đủ rượu cồn lực để làm điều nào đấy hơn là đợi cảm xúc trôi qua.
Nhiều thời điểm tôi từ dằn vặt vì chưng cái sự lạnh nhạt vô trọng điểm của mình. Tôi nghĩ: "Mày sống chiếc kiểu gì vậy? Hời hợt như vậy rồi ai chơi? Có xứng danh với tình cảm fan khác dành riêng cho mày không?" mà lại rồi ngoài việc cố gắngđáp ứng ước muốn của người thân bạn bè khi họ phản ánh ra thì cũng không tồn tại gì thay đổi lắm. Tôi giúp bạn không phải vì tôi quý mến cần muốn khiến cho bạn mà vì chưng tôi coi kia là nghĩa vụ của tôi lúc là bạn của bạn, vẻ bên ngoài vậy. Tất nhiên, bề nổi, bạn sẽ chẳng thấy gì khác biệt cả do chẳng ai phát âm được xem xét người khác. Đến một lúc cơ mà tôi suy nghĩ tôi đã chẳng lúc nào yêu được một ai, mẫu thứ tình yêu khiến cho người ta vạc cuồng phân phát điên mất không còn lý trí khiến cho con người làm những điều điên rồ trong phim hay nói tới. Tôi nói vượt lên thôi, ý tôi là tình yêu, sự thu hút dựa trên nhiều cảm xúc. Rứa vào đó, chắc rằng tôi sẽ chọn yêu/hẹn hò với ai đó mà tôi nghĩ hợp với tôi, bởi lý trí của tôi phân tích. Chỉ cần ai kia hợp và xuất sắc với tôi, chúng ta dành cảm tình cho tôi, tôi sẽ tiến hành nghĩa vụ mà nữ giới thường làm cho và vì vậy chắc là đủ.

Xem thêm: How Ai May Take Your Job, According To Oxford University, How Will Ai Change Our Lives In The Near Future


Rồi một bạn như vậy lộ diện thật. Mặc dù hơi lừng khừng nhưng tôi vẫn quyết định tuân theo kế hoạch vẫn vạch ra. Hóa ra tôi vẫn nghĩ những thứ quá solo giản. Xúc cảm tội lỗi cứ quẩn quanh tôi. Và rồi ở đầu cuối tôi vẫn quyết định xong nó cho dù thỉnh thoảng vẫn tương đối tiếc =)).
Sau kia tôi gặp gỡ anh, tín đồ cho tôi biết hóa ra cảm xúc của bản thân cũng có thể bị khuấy hòn đảo thế này. Hóa ra tiếp xúc cũng không khó đến vậy, với đúng người. Hóa ra chốc lát "we just clicked" vào phim không phải là thổi phồng lên. Hóa ra hiện tượng mất não lúc yêu là gồm thật :)). Đùa thôi, tôi từ thấy vẫn còn suy nghĩ đủ thấu đáo nhưng cũng có thể có làm ra một số việc hơi điên. Tất cả ý định làm một trong những việc điên rộng khác nhưng lý trí sẽ kịp thời trở lại. Dù sao thì tôi không có được một kết cục hạnh phúc mãi mãi về sau. Tôi hay gọi nó là truyện cổ tích với dứt buồn mà số đông thứ bi tráng thì fan ta hay muốn quên bớt đi. Có ngày nằm trong nhà tôi cũng nghĩ ước gì chưa từng gặp mặt nhau, có lẽ rằng tôi sẽ thuận lợi hài lòng cùng với ai kia hơn chẳng hạn. Mà lại lại thật ra thì tôi chẳng mong muốn quên đồ vật gi cả do : "If we have been made lớn see it và forgot, we might be willing khổng lồ settle for less once again."