ĐOẠN VĂN CẢM NGHĨ VỀ QUÊ HƯƠNG EM

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt hễ trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt cồn trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật


Bạn đang xem: đoạn văn cảm nghĩ về quê hương em

*

*

Đối cùng với em ,cứ kể đến quê hương là lòng em lại tăng trào biết bao niềm từ bỏ hào. Quê hương em là vị trí chôn rau giảm rốn ,là địa điểm đã nuôi nấng em thành người. Chỗ đây đã đánh dấu bao kỷ niệm và ngọt ngào ,vui ảm đạm của tuổi thơ em. Kia là đa số ngày em được sinh sống bên bố mẹ được cha mẹ yêu thương. Ngày nắng chói chang bà bầu vừa quạt vừa ru em ngủ. Mùa ướp đông già tía ủ nóng cho em bằng tình ngọt ngào của người. Quê hương cũng là nơi đến em những người dân bạn hiền khô ,bạn tốt. Những người bạn thuộc em học tập. Thuộc em chăn trâu giảm cỏ bên trên bờ đê. Những người bạn đã cùng em giải tỏa bao nỗi bi ai vui. Em còn nhớ các thầy cô đã dạy bảo em. Nhưng lại lời giảng ,những nét cây viết ,tiềng nói ,đã khắc sâu vào trái tim em. Làm sao em có thể quên được những nhỏ người đáng yêu và dễ thương đáng quý ở chỗ yêu dấu của bản thân mình ? quê nhà còn cho em phần lớn hàng cây cối mướt ,những bãi nương dâu ,màu xanh rì của đồng lúa. Chao ôi! hàm ân và trường đoản cú hào biết mấy quê hương thương yêu của em.




Xem thêm: Cách Căn Chỉnh Lề Trong Excel, Hướng Dẫn Phiên Bản 2013, 2016

Đúng 1
phản hồi (0)


Xem thêm: Beecost Mua Thông Minh - Thủy Thủ Mặt Trăng Tập 69

*

"Quê hương là chùm khế ngọt

Cho bé trèo hái từng ngày

quê hương là đường đến lớp

bé về rợp bướm vàng cất cánh "

Mỗi khi nghe đến đến lời bài thư trên, từng nào kỉ niệm thời ấu thơ lại ùa về. đông đảo kỉ niệm ấy đẹp nhất biết bao, nhưng chắc hẳn rằng những kỉ niệm về quê nhà thì có tác dụng tôi ghi nhớ nhất. Quê nhà - nhì tiếng linh nghiệm vô cùng. Trong số đó chất đựng bao ki niệm của rất nhiều ngày còn chiến tranh, rất nhiều ngày tôi còn là một trong đứa trẻ em hồn nhiên. Quê nhà là vị trí mọi người dược hiện ra và béo lên, là cái nôi tuổi thơ theo ta xuyên suốt đời. Dù là đi đâu xa xăm tôi cùng sẽ luôn nhớ đến quê nhà - nơi mà mình đã được ra đời và phệ lên. Vào những buổi sớm khi ánh binh minh vừa ló dạng, có theo những tia nắng êm ấm cho cuộc sống làng quê bình dị, dân dã. Tôi mê say nhất là dậy vào tầm sáng sớm, thấy được cánh đồng lúa xanh chén bát ngát, từng song cò white chao lạng lách trên khung trời xanh mây trắng lừng lờ trôi. Những bác nông dân ra đồng với việc hăng hái của một ngày có tác dụng việc. Dịp đó, cảnh vật và bé người ngoài ra chan hoà, một bức tranh cảnh sắc tuyệt đẹp bởi vì “họa sĩ” thiên nhiên vẽ nên. Thật xuất xắc đẹp! cơ hội mặt trời đứng bóng, canh vật lúc này thật sự chìm trong cái giá lạnh của khía cạnh trời. Những bác nông dân cũng đã mệt moi vì chưng làm việc. Những giữa trưa hè oi ả, mắc một cái võng sau bụi tre vào vườn ở ngủ trưa thì không liệu có còn gì khác bằng. Phần lớn cơn gió dịu thoảng qua tạo nên lá tre đung dưa tạo nên tiếng kêu rì rào, xạc xào nghe thật vui tai. Các chú chim hót véo von có tác dụng tôi cỏ cảm giác như đang lạc thân một thiên đường. Cảm giác thật cạnh tranh tả! nhanh thật, thấm thoát ngày cũng trôi qua. Đêm đến, cà vùng quê như chìm vào giấc ngù say, chỉ với chú kê trống vẫn ngày đêm làm việc, báo thức cho hồ hết người. Khác với chỗ thành phố xa hoa lúc như thế nào cùng nhộn nhịp tiếng xe pháo cộ, tiếng ồn ào ào, tấp nập từ những hàng quán. Nông thôn lại chọn sự yên ổn bình, nhịn nhường chỗ cho các chú dê, ềnh ưỡng kêu ồm ộp vang xuyên suốt đêm dài. Chỉ gồm ở làng mạc quê, họ mới thấy hết được chiếc thanh bình, thoang thoảng mùi thơm đồng nội, gió cỏ rì rào. Vào những đêm trăng rằm, tôi bắt gặp cả một vầng trăng tròn, sáng rực cả một ko gian. Nó để cho lòng tôi bâng khuâng, một xúc cảm mơ hồ ngập trong cảnh đồ gia dụng làng quê. Số đông hình ánh, phần nhiều tình cảm rất thực ấy đang mãi mãi in sâu trong thâm tâm trí, vẫn không bao giờ phai mờ trong trái lim lôi. Lúc này ngẫm nghĩ lại, tôi cảm giác yêu quê nhà mình biết bao. Quê nhà là bước đường góp tôi vững lao vào đời. Thật xót xa cho hồ hết ai xa quê nhưng không được một lần trở lại viếng thăm lại chỗ chôn nhau giảm rốn của mình. Tôi tự nhủ cùng với lòng mình sẽ nỗ lực học thật giỏi để trong tương lai xây dựng quê hương, giang sơn mình ngày càng tươi tắn hơn, vững to gan hơn.