HÃY KỂ LẠI MỘT KỈ NIỆM KHÓ QUÊN

     
Em hãy nhắc một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn, đó có thể là kỉ niệm vui hoặc bi thảm của thiết yếu em cùng với một người các bạn nào đó, cũng hoàn toàn có thể là mẩu chuyện về tình các bạn cảm rượu cồn của ai đó mà em có thời cơ được nghe, được chứng kiến. Mặc dù nhiên, dù cho là kể mẩu truyện nào, em cũng cần vâng lệnh trình từ của một bài văn kể chuyện đã học.
Mục Lục bài viết:1. Dàn ý2. Bài văn mẫu số 13. Bài xích văn chủng loại số 24. Bài bác văn mẫu mã số 35. Bài bác văn chủng loại số 46. Bài bác văn chủng loại số 57. Bài xích văn mẫu mã số 68. Bài văn mẫu số 79. Bài bác văn mẫu mã số 810. Bài văn mẫu mã số 911. Bài văn mẫu số 1012. Bài văn mẫu mã số 1113. Bài bác văn mẫu mã số 1214. Bài bác văn mẫu mã số 13

Đề bài: Hãy nói một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn

*

 

5. Bài bác mẫu số 5: Hãy nhắc một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa vào trường chơi vào khung giờ giải lao.Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, ko khí ấm áp, công ty chúng tôi tha hồ nước hít thở khoảng không gian trong lành. Sân vườn trường có khá nhiều sắc hoa. Tôi phù hợp nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhị nghỉ ngơi giữa, cánh hoa mượt mà xếp hầu hết vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng cùng trông thật dễ thương, sắc hoa màu kim cương rực rỡ. Tôi nói:- Quỳnh ơi, coi kìa, hoa cúc mới đẹp có tác dụng sao!Quỳnh bĩu môi:- Ờ rất đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bởi hoa hồng. Huê hồng là bà chúa của các loài hoa.Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai ai cũng cho ý bản thân là đúng và tất cả lí cả. Suốt thời hạn đầu Quỳnh vẫn đảm bảo ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! tự góc vườn, bác đảm bảo an toàn lại gần chúng tôi:- Này nhị cháu, từ nãy mang đến giờ chưng đã nghe nhị cháu tranh cãi với nhau bài toán hoa nào đẹp lên rồi. Hiện nay bác nói đến hai cháu nghe nhé: "Hoa nào thì cũng đẹp, từng hoa gồm một vẻ đẹp mắt riêng. Cái thiết yếu là bọn họ phải biết chăm lo cho hoa đẹp hơn, tươi hơn cùng đâm chồi nhằm nở ra các hoa khác". Tôi cùng Quỳnh nghe chưng nói mới hiểu ra. Lúc bấy giờ cửa hàng chúng tôi nhìn nhau với ánh nhìn vui vẻ như ban đầu. Vườn hoa trước mắt cửa hàng chúng tôi lúc bấy tiếng như rất đẹp hơn.Bây giờ chúng tôi đã lớn. Cha năm qua, kỉ niệm thời thơ ấu vẫn đọng mãi vào tôi: Một tình các bạn đẹp, một kỉ niệm khó khăn quên.

Bạn đang xem: Hãy kể lại một kỉ niệm khó quên

 

6. Bài mẫu số 6: Hãy kể một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn

Trong vai trung phong trí từng người đều phải có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là một lần đi biển cả Nha Trang cùng với My - người bạn thân của em vẫn lâu.Lần kia thật vui, bọn chúng em hóa học hết đồ đạc và vật dụng vào va li cùng đi máy bay đến Nha Trang. Biển lớn thật đẹp! hầu hết rặng dừa rì rào trong gió. Những bé sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt bong bóng trắng xóa. Biển có lúc hiền hòa, yên ổn sóng, nhưng có lúc lại giận dữ, ngạo mạn tấn công dạt tất cả cái gì bao quanh nó ra xa. Đứng bên trên bờ nhìn ra biển cả sẽ thấy thấp thoáng phần nhiều đoàn thuyền đánh cá ra khơi, đem lại cho mọi người những mẻ lưới nặng nề trịch cá. Bên trên bờ, người đi tắm hải dương rất nhiều. Em cùng My bên nhau xây thành tháp cát cùng " thu hoạch " được tương đối nhiều vỏ sò, ốc, san hô,.... Tắm đại dương đã thỏa thích, hai gia đình của em cùng My dẫn nhau ra một quán ăn cao cấp. Ở đó, đàn em được ăn đặc sản nổi tiếng của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả nhì đứa lại ra đại dương hóng mát với đi dạo. Thời điểm ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán ngẫu phần đông câu chuyện không tồn tại thật trên đời. Giờ đồng hồ cười đùa của bầy em hòa lẫn tiếng dế tối nghe cực kỳ hay, buổi đêm trên biển thật yên ổn tĩnh ......Đến tiếng đã bố năm kể từ ngày em đi dạo với My nhưng em đang không lúc nào quên được ngày ấy vị nó đang khắc sâu vào trong tim trí của em. Ngày ấy, là một trong kỉ niệm khó quên, một kỉ niệm tình chúng ta đẹp.

 

7. Bài mẫu số 7: Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Tôi được có mặt trong một mái ấm gia đình có hoàn cảnh khó khăn, từ bé dại bố mẹ tôi đã luôn luôn dặn tôi rằng phải nỗ lực học tập, ko được thua các bạn nào cả, bao gồm như vậy trong tương lai tôi sẽ không còn khổ giống phụ huynh tôi bây giờ. Tôi đã làm theo lời cha mẹ, xuyên suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi không muốn thì thầm với ai vày tôi cảm thấy vì vậy sẽ tiêu tốn lãng phí thời gian. Bên trên lớp, ngoài thời gian học tôi lại ngồi gọi sách với đọc truyện, tôi ko mấy khi thân mật đến các bạn xung quanh tôi đang làm cho gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Vì chưng vậy bắt buộc năm làm sao tôi cũng đứng độc nhất vô nhị lớp và tôi không đùa với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của mình là học tập, tôi đang nghĩ như vậy!Cho đến một ngày, có một các bạn mới gửi vào lớp tôi. Lần đầu chúng ta ấy vào lớp cô giáo reviews bạn ấy thương hiệu là Trang làm việc lớp A2 đưa sang. Nhìn bạn ấy hiền đức quá, tôi thấy tò mò không biết chúng ta ấy học có tốt không? vày tôi không ham mê ai học tốt hơn tôi cả. Thật bất thần khi cô giáo bảo bạn ấy ngồi ngay gần tôi, cô dặn tôi phải khiến cho bạn ấy học tập tập.Giờ ra nghịch buổi học tập hôm ấy, vẫn thói quen cũ tôi ngồi gọi sách. Thật ngạc nhiên khi Trang cũng không ra chơi, cứ ngồi cạnh bên nhìn tôi một cơ hội lâu, thấy vậy tôi xoay sang hỏi "bạn nhìn gì vậy", Trang mỉm cười cợt nói "đó là cuốn sách tớ yêu thích nhất, tớ đã có lần ước mơ mình được đọc nó dù chỉ một lần". Té ra Trang cực kỳ thích cuốn sách tôi đang đọc, tôi cũng rất thích nó. Tôi nói cùng với Trang "nếu bạn thích thì đọc xong xuôi tớ sẽ cho bạn mượn". Trang cười nhẹ "thật nhé!". Cuối tiếng tôi gửi sách đến Trang, các bạn ấy cảm ơn tôi rồi phấn khởi cho sách vào cặp. Sáng sủa hôm sau đến lớp Trang kể mang lại tôi nghe về quyển sách đó, rồi kể đến tôi nghe về mái ấm gia đình Trang. Thì ra, Trang còn tồn tại hoàn cảnh gia đình khó khăn hơn tôi, các bạn ấy ko có cha mẹ và nghỉ ngơi với bà nội. Sách vở và giấy tờ bạn ấy có là do hàng xóm khuyên răn góp và khuyến mãi lại. Trang siêu thích gọi sách nhưng mà lại không có tiền nhằm mua. Nghe Trang tâm sự tôi thấy chúng ta ấy vừa đáng buồn vừa xứng đáng khâm phục.Từ đó, tôi và Trang chơi rất thân với nhau. Công ty chúng tôi cùng nhau học tập tập, tôi học xuất sắc nên tôi đã dạy mang đến Trang những kỹ năng mà tôi biết, và mang lại Trang mượn các cuốn sách tôi đã đọc xong rồi. Cuối tuần được nghỉ tôi thường xuyên sang công ty Trang đùa và trợ giúp bà nội của Trang nhổ tóc sâu. Chúng tôi hợp nhau mang lại từng sở thích về món ăn, gọi sách cùng nghe nhạc nữa. Đối cùng với tôi, Trang là 1 trong những người bạn giỏi và cực kì đáng mến. đích thực thì chưa khi nào tôi cảm xúc tâm trạng mình lại thoải mái và dễ chịu đến thế, tôi đang lắng nghe nhiều hơn nữa và chia sẻ nhiều hơn. Từ thời điểm ngày có Trang là bạn, tôi không còn ngồi một mình một góc nữa. Đến tiếng ra chơi, cửa hàng chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với các bạn rất vui. Trang đã làm cho tôi cầm cố đổi, bạn ấy nói với tôi rằng "dù cuộc sống thường ngày có trở ngại đến mấy thì họ vẫn luôn phải mỉm cười vui vẻ". Tôi đã biến đổi cách suy xét từ lúc tập luyện với Trang. Chúng ta ấy sẽ khiến cuộc sống thường ngày của tôi thú vị hơn hết sức nhiều, tôi thấy bản thân sống thoải mái và dễ chịu hơn với cười những hơn. Cảm ơn Trang vẫn là chúng ta của tôi.Trong cuộc đời, ai cũng có những người bạn. Chạm mặt được bạn bạn giỏi là sự sung sướng lớn lao. Tôi luôn luôn trân trọng tình bạn giữa tôi với Trang, và shop chúng tôi sẽ cùng nhau nỗ lực học tập và giữ gìn tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

 

8. Bài mẫu số 8: Hãy đề cập một kỉ niệm nặng nề quên về tình bạn

Trong kí ức của từng người, độc nhất là đối với những người học viên như em thì một người đồng bọn lại càng cần thiết thiếu. Thật đặc biệt là Đan - cô đồng bọn từ hồi lớp 1 dến tiếng vẫn học với em.Đan là một cô nhỏ bé có vóc dáng nhỏ bé cùng rất nước domain authority trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh nhìn ngây thơ của một đứa trẻ, Đan luôn luôn làm mềm lòng mọi fan chỉ với 1 ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, mồm lại luôn nở một nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những phân tử ngọc trai. đứa bạn này lại sở hữu dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng. Tiếng nói nghe khôn xiết ngọt cùng dịu dàng. Chính vì thế nhưng mà ở mỗi hội thi hát của trường, sự có mặt của bạn ấy là thiết yếu thiếu. Giọng ca "cây nhà lá vườn" này đã đưa về cho lớp, trường không ít giải nhất, nhì.Trong lớp, Đan có vẻ rất thánh thiện lành, dễ dàng tính dẫu vậy trong học tập lại cực kỳ nghiêm túc. Những buổi giao lưu của trường, lớp thì bạn luôn luôn đứng đầu. Cho dù vậy, Đan vẫn coi bài toán học là cần thiết nhất. Với một chiếc đầu xuất sắc và đo lường và tính toán nhanh nên bàn sinh hoạt môn toán siêu giỏi. Đan luôn luôn được thầy cô và anh em quí mến vày học tốt lại hay giúp bạn bè. Về nhà, không tính giờ học, Đan luôn luôn giành thời hạn giúp đỡ thân phụ mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Đan tất cả một sở trường hơi bị kì lạ là thích xem phim ma. Mỗi lúc thư thả là nhì đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, trung ương sự chuyện ai oán vui. Lần mà lại em bị cảm, Đan đã diễn tả mình thực sự là 1 trong những người bạn tốt. Em đã đề xuất nghỉ học hết nhị tuần. Mặc dù vậy Đan vẫn mang đến nhà em với giảng mang lại em từng bài xích toán, bài xích văn. Điều này đã có tác dụng em thực sự làm cho em cảm động. Lúc em hết bệnh dịch cũng là thời điểm hai đứa lại thuộc nhau bước đi trên con đường đến trường. Con đường in lại đầy đủ kỉ niệm vui, bi ai của hai bạn thân.Đan luôn là một người bạn tốt không chỉ so với em mà với cả mọi người. Em cũng sẽ nỗ lực học thật giỏi để nhì đứa mãi là các bạn thân, cặp đôi bạn trẻ cùng tiến.

 

9. Bài xích mẫu số 9: Hãy nhắc một kỉ niệm cạnh tranh quên về tình bạn

Những năm học tiểu học, mình có tương đối nhiều bạn thân. Tuy nhiên mình quý nhất các bạn Phương Thảo. Bản thân nhớ mãi mẩu chuyện chỉ vì chưng Phương Thảo quán triệt mình mượn bộ vật dụng học tập nhưng suýt nữa chúng mình giận nhau.Chuyện là gắng này. Năm học lớp 3, vào đầu xuân năm mới học, cô giáo soát sổ việc chuẩn bị đồ dùng học tập của lớp. Phương Thảo thuộc tổ 1 đã kiểm tra tuần trước, tuần sau mang lại lượt tổ 3 của mình. Vì chưng chủ nhật bản thân về quê chơi đề nghị sáng thiết bị hai phụ huynh đưa thẳng tới trường cho kịp giờ học đề nghị không kịp ghé qua nhà lấy bộ đồ áo dung học tập. Đến lúc kiểm tra mình ước cứu Phương Thảo mang lại mượn dẫu vậy bạn cấm đoán thế là mình bị cô phê bình, mình xấu hổ quá bởi vì nghĩ không chơi với Phương Thảo nữa - kẻ xấu xa, đáng ghét. Mấy ngày thấy mình xa lánh không chơi, Phương Thảo nhận biết mình giận nên nhân ngày ra nghịch mon men mang đến hỏi chuyện.- Thu Hằng giận bản thân à, Phương Thảo hỏi.- Ừ. Sao không cho tất cả những người ta mượn đồ, mong mỏi người ta bị phê bình chứ gì?- Không. Bạn thiếu hiểu biết mình rồi. Cô giáo luôn nhắc nhở họ phải trung thực. Giả dụ mình cho mình mượn, hoàn toàn có thể cô băn khoăn bạn gồm lỗi nhưng thực tế cả bạn và bản thân lại đều sở hữu lỗi sẽ là thói dối trá. Cha mẹ mình luôn nhắc nhở bạn muốn trở thành người tốt trước hết nên là người trung thực. Phương Thảo nói một hồi, bản thân đứng nghe thấy có lí tuy vậy vẫn tỏ ra không hài lòng.Cuối tuần ba mình hỏi bao gồm điểm gì hèn không? mình thú nhận cùng kể chuyện xích míc giữa mình cùng Phương Thảo. Tía mình nghe xong vuốt tóc mình và nói: bạn Phương Thảo nói đúng đấy nhỏ ạ. Trung thực là đức tính xuất sắc là điều hay thiết bị 5 của bác bỏ Hồ với những thiếu nhi các con. Tức thì cổng ngôi trường con cũng đều có khẩu hiệu "Tiên học tập Lễ - hậu học văn" đấy thôi. Nghe bố nói kết thúc mình thấy vẫn sai. Sáng hôm sau, mình đến lớp thật sớm, chạy gấp đến gặp gỡ xin lỗi Phương Thảo.Vậy nhưng đến hiện nay đã 2 năm rồi đấy, ni chúng tôi đã lên lớp 5. Kể từ sự thế đó mình cùng Phương Thảo càng hiểu và thân nhau hơn. Bọn chúng mình luôn nhắc nhau luôn thi đua giành các điểm xuất sắc trong học tập.

Xem thêm: Kể Tên Các Loại Cây Có Rễ Cọc Và Rễ Chùm, Kể Tên Các Cây Có Rễ Cọc Cây Có Rễ Chùm

 

10. Bài bác mẫu số 10 : Hãy đề cập một kỉ niệm khó quên về tình bạn

Tôi cách trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko một gợn mây. Ánh nắng rubi rải nhẹ ra đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu. Người bạn đó không học cùng trường, cũng ko học thuộc lớp, mà lại tôi quen thuộc trong một trường hợp sệt biệt.Cứ vào từng buổi chiều đến lớp về, tôi lại thấy một cô bé xíu ăn mặc rách nát rưới đi bán bỏng ngô ngô. Một hôm trời mưa to nhưng mà cô bé xíu kia vẫn đi cung cấp bỏng. Thấy cô nhỏ xíu bán bỏng áo xống ướt sũng,tôi tức khắc đi tiếp giáp lại, kéo áo mưa của mình che mang đến bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:- chúng ta tên là gì? vì sao ngày nào chúng ta cũng đi bán bỏng vậy?Cô nhỏ bé trả lời:- mình tên là Mai. Bởi nhà mình nghèo quá buộc phải mình cần đi bán bỏng ngô để mua áo quần và đồ dùng học tập.Thực ra công ty tôi cũng chẳng hơn gì bên Mai. Bỗng, tôi đột nhớ ra dòng áo nhưng ông nội đã tặng mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền rước ngay chủ kiến đó điều đình với Mai, cơ mà Mai lại nói:- Cảm ơn bạn, nhưng mình thích tự lao đụng để kiếm tiền mua những thứ.Cũng kể từ ngày hôm đo,tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi bỗng dưng một hôm, tôi chạm chán lại Mai trong một kì thi học viên giỏi. Tôi cùng Mai mừng thầm ôm chầm lấy nhau, rồi nhị đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay bên dưới bàn của Mai. Sau đó 1 hồi, sáu giờ đồng hồ trống vang lên báo hiệu bước đầu giờ thi. Phần đầu bài bác thi thì tôi có tác dụng được rồi nhưng mang đến một câu hỏi khó thì tôi để ý đến mãi ko ra. Tôi quan sát lên trên thấy Mai viết lia lịa bên trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mồ hôi. Bất chợt từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem mà lại tôi lại nhớ gồm lần Mai vẫn nói:- Cảm ơn bạn, nhưng mình thích tự lao động để sở hữ mọi thứ.Vậy là tôi không giở ra coi nữa mà cố gắng đọc thiệt kĩ đề bài để đưa ra đáp án, và cuối cùng, tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi tức thời viết một mạch. Vừa thời điểm hết giờ cũng là lúc tôi dứt xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:- dịp nãy bản thân thấy bạn lo sợ nên bạn muốn giúp bạn, hiện nay mình thấy thật sự ân hận. Tốt hơn không còn là bọn chúng mình hãy trường đoản cú đi với lao động bởi đôi chân và trí óc của mình.Tôi và Mai sánh bước bên nhau. Trời như trong với xanh hơn.

 

11. Bài mẫu số 11: Hãy đề cập một kỉ niệm khó khăn quên về tình bạn

Sau khi cha tôi mất, người mẹ đưa tôi về ngơi nghỉ với bà ngoại. Năm đó, tôi lên học tập lớp Ba. Bà ngoại là công nhân nhà máy sản xuất dệt, về hưu vẫn gần trăng tròn năm. Bà bầu tôi là công nhân của doanh nghiệp công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm đến buổi tối mịt new về.Ở gần bên bà ngoại cũng có thể có trường tiểu học, nhưng vị tôi là học sinh ngoại tuyến bắt buộc phải đến lớp xa, phương pháp nhà bà cho hơn hai cây số. Các hôm trời mưa gió, tôi còn nhỏ nên tới trường thật vất vả. Người mẹ vẫn yên ủi động viên: "Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều khó khăn, nhỏ cố gắng, bà mẹ con ta gắng gắng." Nghe chị em nói, nước mắt bà bầu chảy ra, tôi yêu đương mẹ, mến bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã tìm mọi cách trở thành học sinh giỏi.Sáng công ty nhật hôm ấy, tôi đã ngồi học bài bác thì đứa bạn hàng xã sang chơi. Đã nhiều lần chạm mặt nhau, mà lại tôi ngần ngại không dám có tác dụng quen bắt chuyện. Người các bạn mới cao hơn nữa tôi nửa mẫu đầu, gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo đôi mắt cười, nói: "Chữ viết cậu đẹp nhất quá !"Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Chúng ta tự ra mắt họ tên bản thân là Lê Thị hương thơm Lan, rồi nói chuyện hỏi: "Đằng ấy thương hiệu gì?". Nghe tôi nói, chúng ta nhắc lại thương hiệu tôi: "Nguyễn Thị Quỳnh". Chúng tôi cùng rúc rích cười...Sau đó, đa số chủ nhật nào hương thơm Lan cũng sang đơn vị tôi chơi, lúc thì thầm vui, lúc thảo luận về các bài tập giờ Việt, việc khó. Mấy lần hương thơm Lan mời tôi sang nhà của bạn chơi, tuy thế tôi chỉ hứa cùng khất. Thực trạng nghèo khó, thiếu thốn đủ đường nên chị em dặn: "Không được thấy fan sang bắt quàng làm họ". Cha mẹ Lan các dạy học: bố dạy Toán ngôi trường Trung học cơ sở Chu Văn An, bà mẹ là Hiệu phó ngôi trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi sống trường về thì vẫn thấy bố mẹ Lan đã ngồi rỉ tai trong bên với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.- Cháu kính chào hai ông bà.- kính chào cháu. Con cháu đi dự lễ 1/6 sinh hoạt trường về à?- Vâng ạ!Bố bà mẹ Lan coi giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà: "Con nhỏ xíu ngoan với học giỏi. Thương nó vất vả thừa !"... Ông bà đến tôi một trong những món quà, tất cả một bộ áo quần rất đẹp với sách vở, một chiếc ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học, thứ mà tôi hằng hy vọng lâu nay. Tôi cảm ơn, tay run run thừa nhận quà. Bà dìu dịu vuốt làn tóc tôi và nói: "Thỉnh thoảng con cháu sang nhà bác chơi. Con cháu và dòng Lan thuộc tuổi, thuộc lớp đó..."Chắc là hương thơm Lan vẫn nói với bố mẹ mình về hoàn cảnh của tôi đề xuất đã nhờ bà mẹ xin đến tôi về học tại trường Tiểu học tập Kim Đồng, giải pháp nhà bà độ nửa cây số. Phần đa thủ tục sách vở và giấy tờ chuyển trường, phụ huynh Lan đều khiến cho tôi cả. Lớp Bốn, tôi và Lan đều giành danh hiệu học sinh tốt và thi học tập sinh giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi trở thành đôi bạn trẻ thân. Bố mẹ Lan yêu thương tôi và coi tôi như bé cháu vào nhà.Tôi không hề phải tới trường xa nữa. Rất nhiều hôm mưa to gió lớn, tôi lại rưng rưng nhớ mang lại kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.

 

12. Bài bác mẫu số 12: Hãy nói một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn

Tôi bao gồm rất ít chúng ta vì gia đình tôi thường xuyên phải đưa nhà bởi quá trình của cha tôi sai trái định. Năm ngoái, bên trên chuyến tàu về bên bà ngoại, tôi đã tất cả một kỉ niệm thật đáng nhớ và siêu thú vị.Chuyện là cố kỉnh này, tôi đi thuộc anh trai tôi với một đứa em họ nhỏ nhà dì. Ba chúng tôi khởi hành từ công ty khá sớm mang đến kịp chuyến tàu mau chóng nhất. Nhà ga thật là ầm ĩ và tấp nập với người, cùng với hàng,... Cửa hàng chúng tôi ung dung lên toa do vé đã cài đặt từ hôm trước. Buồng công ty chúng tôi ngồi, trừ ba đồng đội tôi ra còn có một nhân vật bí mật nữa. Tàu chuẩn bị lăn bánh thì nhân thiết bị ấy cũng xuất hiện. Tôi không lưu ý lắm bởi mắt cứ ốp lại quyển Conan huyền thoại của mình. Anh tôi với đứa em họ thì khỏi phải bàn, nhị tín đồ của những trò đùa điện tử, cũng không thèm ngẩng khía cạnh lên lấy một lần.Tàu chạy, để tự thư giãn và giải trí mắt, tôi lơ đễnh chiêm ngưỡng cảnh vật vật vẫn lùi lại phía sau mình thích thú. Nhất thời thả quyển chuyện tranh xuống, tôi thư thái tách gói bim bim kề bên đùi ăn uống điềm nhiên. Đến miếng sản phẩm công nghệ ba, tôi phát hiện mình hiện nay đang bị một ánh nhìn soi mói khó chịu kề bên để ý. Tôi phồng mồm tỏ rõ thái độ không hài lòng. Ông anh cùng thằng em họ yêu mến chả màng gì cho tôi cả mà chỉ có mọi cá nhân bạn ngồi cạnh ấy đang nhìn tôi với vẻ mặt cực nhọc hiểu cơ mà tôi cho là soi mói kia. Sau khoảng chừng năm giây chỉ chú ý tôi là phần hành vi mà tôi không lúc nào nghĩ tới. Chúng ta ấy vô tứ nhúp đem bim bim của tớ và bỏ vào miệng, ăn ngon lành. Thật là bất lịch lãm quá, tôi chưa thấy con nhỏ dại nào vô duyên như đứa này. Tuy vậy tôi không tỏ ra mình là người bủn xỉn miếng ăn, bà mẹ tôi đã dạy bằng hữu tôi kĩ chuyện này. Và dĩ nhiên là tôi để nhỏ ấy nạp năng lượng cùng với việc hài lòng bởi vì mình là 1 đứa con biết nghe lời, một con bạn văn minh, kế hoạch sự.Giải quyết dứt gói bim bim, tôi thường xuyên sự nghiệp đọc truyện của bản thân và gạt đi những xem xét vẩn vơ khác. Đến điểm dừng chân, anh tôi đánh thức tôi dậy với gương mặt cũng ngái ngủ ko kém. Tôi uể oải kiếm tìm kính cùng xếp đồ. Con bạn vô duyên ngồi thuộc tôi hẳn là đã xuống ga trước chúng tôi. Tôi không quan tâm, định bụng vẫn kể mẩu truyện buồn cười cợt ấy với tất cả người vào bữa trưa. Ôi trời ạ, đập và mắt tôi khi vùng dậy là gói bim bim chưa bóc. Nó rúm ró vào góc, dưới chiếc khăn của tôi. Tôi định thần lại các chuyện. Toàn bộ đã rõ ràng, là tôi đã tách nhầm gói bim bim của công ty ấy, là tôi tự ý ăn uống và chính tôi new là cái đứa vô duyên khó khăn hiểu trong chuyện này. Tôi nháo nhác khiêu vũ xuống toa nhằm tìm kiếm nhỏ dại có mái đầu đuôi trườn ngồi cạnh nhưng vô ích.Trên mặt đường về bên bà, tôi nhắc chuyện đáng xấu hổ mang đến anh tôi cùng đứa em họ. Hai fan cười ngặt nghẽo, còn tôi thì nóng khía cạnh vô cùng. Về cho nhà bà, tôi ủ rũ tiếp, phần vày chuyến đi, phần vì mẩu truyện lúc trước. Tối thấy hối hận hận mà chẳng biết làm sao. Thốt nhiên ngoài sân gồm tiếng người. Trời ạ, tôi như chôn chân khi thấy được mái tóc đuôi bò và ánh nhìn đầy nghịch ngợm đối diện, vô cùng quen thuộc. Không hẳn ai khác, đó đó là nhân vật lúc trước, cơ mà nó, nhân hậu cũng chính là đứa ở kề bên nhà bà tôi. Bà tôi nghe chuyện cũng cười cợt tôi, đứa con cháu ngốc tuyệt quên.Sau chuyến tàu độc đáo ấy, tôi đã tất cả một người chúng ta mới nghỉ ngơi quê. Công ty chúng tôi càng nghịch càng thấy khôn xiết hợp nhau, như sở trường ăn bim bim chẳng hạn! Tình bạn của chúng tôi đã chủ yếu thức ban đầu trong một trả cảnh quan trọng và xứng đáng nhớ như thế đấy.

 

13. Bài xích mẫu số 13: Hãy đề cập một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn

Tôi được ra đời trong một gia đình có yếu tố hoàn cảnh khó khăn, từ nhỏ tuổi bố bà bầu tôi đã luôn luôn dặn tôi rằng phải cố gắng học tập, ko được thua chúng ta nào cả, bao gồm như vậy trong tương lai tôi sẽ không còn khổ giống bố mẹ tôi bây giờ. Tôi đã tuân theo lời bố mẹ, xuyên suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi không muốn thì thầm với ai bởi vì tôi cảm thấy vì thế sẽ tiêu tốn lãng phí thời gian. Trên lớp, ngoài thời gian học tôi lại ngồi hiểu sách và đọc truyện, tôi không mấy khi thân thương đến các bạn xung quanh tôi đang làm gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Bởi vậy nên năm nào tôi cũng đứng nhất lớp với tôi không nghịch với các bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập tập, tôi đã nghĩ như vậy!Cho mang lại một ngày, bao gồm một các bạn mới đưa vào lớp tôi. Lần đầu các bạn ấy vào lớp cô giáo ra mắt bạn ấy thương hiệu là Trang sinh sống lớp A2 gửi sang. Nhìn chúng ta ấy hiền hậu quá, tôi thấy tò mò và hiếu kỳ không biết bạn ấy học có xuất sắc không? bởi tôi không ưa thích ai học xuất sắc hơn tôi cả. Thật bất ngờ khi giáo viên bảo các bạn ấy ngồi ngay sát tôi, cô dặn tôi phải giúp bạn ấy học tập.Giờ ra đùa buổi học hôm ấy, vẫn thói quen cũ tôi ngồi hiểu sách. Thật không thể tinh được khi Trang cũng không ra chơi, cứ ngồi ở kề bên nhìn tôi một thời gian lâu, thấy vậy tôi quay sang hỏi "Bạn chú ý gì vậy", Trang mỉm cười nói: "Đó là cuốn sách tớ phù hợp nhất, tớ đã từng ước mơ bản thân được phát âm nó dù duy nhất lần". Té ra Trang siêu thích quyển sách tôi sẽ đọc, tôi cũng tương đối thích nó. Tôi nói với Trang "Nếu bạn muốn thì đọc ngừng tớ sẽ cho mình mượn". Trang cười cợt nhẹ "Thật nhé!". Cuối giờ đồng hồ tôi đưa sách mang đến Trang, bạn ấy cảm ơn tôi rồi phấn khởi mang lại sách vào cặp. Sáng hôm sau đến lớp Trang kể cho tôi nghe về quyển sách đó, rồi kể mang lại tôi nghe về mái ấm gia đình Trang. Thì ra, Trang còn có hoàn cảnh gia đình khó khăn hơn tôi, bạn ấy ko có phụ huynh và nghỉ ngơi với bà nội. Sách vở và giấy tờ bạn ấy có là do hàng xóm răn dạy góp và khuyến mãi lại. Trang khôn cùng thích đọc sách tuy nhiên lại không có tiền nhằm mua. Nghe Trang vai trung phong sự tôi thấy bạn ấy vừa đáng buồn vừa đáng khâm phục.Từ đó, tôi và Trang đùa rất thân cùng với nhau. Shop chúng tôi cùng nhau học tập tập, tôi học tốt nên tôi vẫn dạy mang đến Trang những kiến thức mà tôi biết, và cho Trang mượn đầy đủ cuốn sách tôi đã đọc chấm dứt rồi. Vào cuối tuần được nghỉ ngơi tôi thường xuyên sang công ty Trang đùa và giúp đỡ bà nội của Trang nhổ tóc sâu. Chúng tôi hợp nhau cho từng sở thích về món ăn, phát âm sách cùng nghe nhạc nữa. Đối cùng với tôi, Trang là một người bạn giỏi và hết sức đáng mến. Thực sự thì chưa khi nào tôi cảm giác tâm trạng mình lại thoải mái đến thế, tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn thế nữa và chia sẻ nhiều hơn. Từ thời điểm ngày có Trang là bạn, tôi không hề ngồi một mình một góc nữa. Đến giờ đồng hồ ra chơi, shop chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo teo với chúng ta rất vui. Trang đã khiến cho tôi núm đổi, bạn ấy nói với tôi rằng "dù cuộc sống thường ngày có trở ngại đến mấy thì họ vẫn luôn phải cười cợt vui vẻ". Tôi đã chuyển đổi cách để ý đến từ lúc chơi với Trang. Các bạn ấy đang khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn cực kỳ nhiều, tôi thấy mình sống thoải mái hơn và cười nhiều hơn. Cảm ơn Trang vẫn là các bạn của tôi.Trong cuộc đời, người nào cũng có những người dân bạn. Chạm chán được người bạn tốt là niềm sung sướng lớn lao. Tôi luôn luôn trân trọng tình chúng ta giữa tôi cùng Trang, và cửa hàng chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng học tập và lưu giữ tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

Xem thêm: Từ 1 Đến 199 Có Bao Nhiêu Số 1 Đến 199 Có Bao Nhiêu Số 1, Từ 1 Đến 199 Có Bao Nhiêu Số 1

----------------HẾT-------------------

https://american-home.com.vn/hay-ke-mot-ki-niem-kho-quen-ve-tinh-ban-41394n.aspx bên cạnh bài văn mẫu Hãy đề cập một kỉ niệm nặng nề quên về tình bạn, các em tất cả thể đọc thêm những nội dung khác trong tư liệu Bài văn tuyệt lớp 5 như Kể lại một mẩu truyện cổ tích cơ mà em biết theo lời một nhân đồ vật trong mẩu truyện đó hay Hãy nhắc lại một câu chuyện mà em mê thích nhất một trong những truyện đã có được học nhằm củng cố kỹ năng và kiến thức của mình.