Hãy kể lại một lần em mắc lỗi với mẹ

     
Bạn đã đoạt đến giới hạn của mình. Bằng cách Đăng ký tài khoản, chúng ta có thể xem cục bộ nội dung vấn đáp


Bạn đang xem: Hãy kể lại một lần em mắc lỗi với mẹ

Cải thiện điểm số của bạn bằng phương pháp đăng ký thông tin tài khoản american-home.com.vn.Xem toàn thể các câu trả lời, chat thẳng 1:1 với nhóm ngũ thầy giáo american-home.com.vn bằng phương pháp Đăng ký tài khoản ngay bây giờ
*
Đăng cam kết với Google
*
Đăng ký kết với Facebook


Xem thêm: Tự Học Hành Có Phải Là Từ Ghép Không ? Từ “Học Hành” Có Phải Từ Ghép Không

*

*

*
Nguyễn Tiến Thành


Xem thêm: Xả Hàng Quần Áo Mùa Đông,Tiện Dụng,Ấm Áp,Siêu Khuyến Mãi Mùa Đông

Đọc sách, tôi siêu thích một câu nói ở trong phòng văn người Úc: "Không gồm gì là hoàn hảo, gồm chăng chỉ là việc đề cao nhưng thôi". Đúng, test hỏi trong bọn họ có ai dám trường đoản cú nói mình không mắc lỗi dù có một lần không? Tôi cũng vậy, chắc rằng tôi bắt buộc quên phạm tội mình tạo ra hôm đó, khiến cho người tôi yêu thích nhất - chị em tôi, bi thảm lòng...Hôm ấy, khu đất dát xoàn ánh nắng, trời đuối dịu, gió khẽ hôn lên má những người dân đi đường. Cơ mà nó vẫn là ngày hay đẹp, nếu tôi không tồn tại bài bình chọn khoa học tệ hại đến như vậy, kết quả của việc không chịu đựng ôn bài. Về nhà, tôi cách nhẹ lên cầu thang cơ mà chân nặng trĩu lại. Tôi bi lụy và lo vô cùng, nhất là khi chạm chán mẹ, bạn tôi nói rất chắc hẳn rằng vào về tối qua: "Con học bài xích kỹ lắm rồi". Người mẹ đâu biết khi mẹ lên đơn vị ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vô trong bàn máy vi tính chứ nào có ngồi vào bàn học, vì tôi đinh ninh rằng cô sẽ không còn kiểm tra, do tôi được mười điểm bài trước, ngờ đâu cô mang đến làm bài bác kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ hiện giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài bác hôm qua" sao? Không, nhất thiết không.Đứng trước cửa, tôi hốt nhiên nảy ra một ý "Mình demo nói dối người mẹ xem sao". Nghĩ về như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Chị em tôi từ bỏ trong nhà bếp chạy ra. Chú ý mẹ, tôi xin chào lí nhí "Con kính chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, bà bầu tôi hỏi: "Có việc gì vắt con"? Tôi đưa chị em bài kiểm tra, thổ lộ vẻ ấm ức: bé bị đau tay, không tập trung làm bài xích được phải viết ko kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi nắm tránh phía khác. Bỗng bà mẹ thở dài! “Con thay xống áo rồi vệ sinh rửa đi!”.Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm cùng nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như vậy là kết thúc, tuy vậy tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, chị em tôi cứ như bạn mất hồn, có lúc mẹ rửa chén chưa sạch, lại còn quên cắn nồi cơm điện. Thậm chí còn mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào chị em cũng nói tôi. Người mẹ tôi ít cười cợt và rỉ tai hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Chợt dưng, tôi cảm giác như người mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận hận lúc nói dối mẹ. Nhưng lại tôi vẫn chưa đủ gan góc để xin lỗi mẹ. Tốt nói biện pháp khác, tôi vẫn chưa bằng lòng lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy khôn cùng sớm, sớm mang đến nỗi sinh hoạt ngoài cửa sổ sương tối vẫn đã chảy "róc rách" trên kẽ lá. Mẹ, bà mẹ vẫn vẫn ngủ say. Nhưng mà tôi đoán là bà mẹ mới chỉ ngủ được nhưng thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về bé người" chưa đọc, mình hiểu thử xem". Suy nghĩ vậy, tôi rước cuốn sách đó cùng giở trang cổng output đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi đem cuốn sách đó nhằm đọc mẩu chuyện "lỗi lầm" chăng! "...Khi Thượng đế tạo thành con người, Ngài sẽ gắn mang lại họ hai chiếc túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi fan đeo trước ngực, còn chiếc túi kia đeo ở sau sống lưng chứa lầm lỗi của mình, đề nghị con tín đồ thường không thấy được lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của chính bản thân mình sao?". Tôi nghĩ vô cùng lâu, bất chợt bà mẹ tôi mở mắt, trở xuống giường. Nhìn mẹ, thoải mái và tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi bà mẹ vào chống tắm, rồi mang một miếng giấy nắn nót đề vài ba chữ. Người mẹ tôi bước ra, tôi nhằm mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào chống tắm. Tôi đánh răng rửa phương diện xong, ra đi và... Sẵn sàng ăn bữa sớm ngon lành do mẹ làm. Cùng thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã phát triển thành đâu mất, nạm vào đó là 1 trong chiếc khăn thơm tình mẹ và ly nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã đồng ý lời xin lỗi của tôi.Đến hiện thời đã tía năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm im trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không khi nào để mẹ bi thương nữa. Tôi cũng đúc rút được bài học quý báu: khi chúng ta biết xin lỗi tía mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn thế một thứ bạn vẫn vẫn có, đó là tình thương.