Kể Về Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Được Khen

     

Bài viết tập làm văn số 3 - ngữ văn lớp 6 đề 1: nói về một kỉ niệm lưu niệm (được khen, bị chê, chạm chán may, gặp gỡ rủi, bị phát âm lầm...). Sau đây, american-home.com.vn giữ hộ đến cho mình đọc những bài bác văn mẫu mã hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo. Hi vọng, nó để giúp đỡ bạn hiểu bài bác nhanh rộng và dành được những điểm số cao như ước ao đợi.


*

Dàn ý chung cho đề bài:

Mở bài: ra mắt người bạn của chính bản thân mình là ai? Kỉ niệm khiến mình xúc đụng là kỉ niệm gì? (nêu một biện pháp khái quát).

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen

Thân bài:Tập trung kể về kỉ niệm xúc rượu cồn ấy.Nó xẩy ra ở đâu, thời gian nào (thời gian, trả cảnh...) với ai (nhân vật).Chuyện xảy ra như thế nào? (mở đầu, diễn biến, kết quả).Điều gì khiến em xúc động? Xúc động ra làm sao (miêu tả các biểu thị của sự xúc động).Kết bài:Em có cân nhắc gì về kỉ niệm đó.

Bài mẫu 1:Kể về một kỉ niệm lưu niệm - gặp mặt may

Bài làm

Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đãgặp may hiếm hoi cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Vào đó, có một lần nhưng mà tôi sẽ không còn thể như thế nào quên. Đó là một trong lần tôi còn học lớpba.

Lúc ấy, tôi chỉ cần cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn đó ngây thơ, ngây ngô dột. Tôi vẫn còn đấy nhớ rõ ngày hôm sẽ là ngày máy sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi ngườinói thì chính là ngày xui nhưng mà lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, chị em cho tôi năm chụcngàn để mua sách. Khác đều lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa cách xuống khỏithang cuốn, thay vày đi thẳng vào trong nhà sách tôi bỗng nhiên choáng ngợp với thiêng con đường trò chơiở mặt cạnh. Như hầu như đứa trẻ em tuổi tôi, trò chơi là thứ cuốn hút nhất bên trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.

Một thời hạn trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận biết là bản thân vẫn chưa tải sách đề nghị tạm biệt khu vực trò đùa chạy gấp sang đơn vị sách. A! Cuốn sách bắt buộc tìm phía trên rồi. Tôi háo hức chạy mang lại cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã ngóng xếp hàng tự nãy giờ. Sau thời điểm quét mã vạch, cô thu ngân phát âm số tiền. Từ đầu đến chân tôi sững sờ. Cơ hội đó, tôi nghĩ:’Không! ko phải! tôi chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại ngay gần hơn một tí, tôi hỏi lại:”Giá tiền từng nào ạ?”.

Cô thu ngân nói lại giá tiền.

Giá như cơ hội nãy tôi không phí tiền vào đầy đủ trò bất lợi ấy thì bao gồm hay rộng không.Nhưng hối hận hận đã và đang muộn, rõ rànglà tôi cấp thiết trả tiền tải sách. Chẳng lẽ, mất cảbuổi chiều lạivề nhànói vớimẹ làtôi không đủtiền cài đặt sách? Chứngkiến cảnh tượng đó, người đàn ông cơ hội nãy thò tay vào trong túi rútra tờ 50.000 đồng thả vơi xuốngđất.Sau đó, bác bỏ cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ vơi vai tôi với nói: “Cháu ơi, con cháu làm rơi tiền!”

Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết hầu hết chuyện. Thật tâm là tôi không ngửa tay xin bố thí,nhưng cụ thể tôi khôn cùng tôn trọng sự hỗ trợ trong trường hợp trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thiệt sự xúc động bởi vì qua cách ăn uống mặc đơn giản của bác, tôi đoán chưng không phải là một trong người nhiều có. Quả thật số tiền kia rất buộc phải với tôi vào tầm này.Tôi gắng trân trọng tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính chi phí rồi đến sách cùng hóa solo vào túi đưa mang đến tôi. Ra cổng tôi nghĩ về rằng phải trả lại tiền vượt cho bác ấy nhưng khi trở về thì bác ấy đã đi đâu mất. Chưa phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng tự thiện cạnh cửa ra vào.

Sau đó, tôi ra về. Trên tuyến đường không thể nào thôi nghĩ về về câu chuyện lúc nãy. Vì bao gồm cái đầu ham nghĩ bắt buộc nhiều thắc mắc xuất hiện tại trong tôi. Nếu không có số tiền trợ giúp củabác ấy thì giờ đây tôi có thểyên vai trung phong rảo bước về bên không? gớm tế gia đình bác ấy tất cả khá không?

Dù đã tía năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò cấp II tuy vậy vẫn cấp thiết nào quên được hôm đó. Một kỷ niệm cần thiết nào quên .

Bài mẫu 2:Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - hung tin hổ

Bài làm

Em ghi nhớ mãi tiết trả bài bác hôm ấy ... Giờ phút tưởng ngàng và buồn bã nhất so với em tự khi phi vào lớp 6, bởi vì em đã biết thành một điểm 3 môn làm văn.

Cô Thanh trả bài xích kiểm tra đến lớp. Cô để quyển vở của em xuống bàn, nét mặt dường như không vui. Linh tính như truyền tai nhau bảo điều gì, em cấp vã lật giở từng trang. Phần nhiều điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm mỉm cười với em – cô học tập sinh tốt Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em chẳng thể tin vào đôi mắt mình: một điểm 3 lớn tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng ấy.

Không, không thể bởi thế được! Em thắt chặt và cố định thần chú ý lại, tuy thế còn nghi ngờ gì nữa? số lượng 3 in rõ trong size điểm. Em nhanh nhảu gập vở lại, lần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào thì cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai cân nhắc nỗi đau khổ của em. Bao gồm lẽ chúng ta nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như phần đa lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng suy nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm khía cạnh xuống. Lần giở lại bài, cái chữ cô phê hiện nay lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề!

Em đọc lại đề bài xích và nhấn ra đúng là mình không đúng thật. Đề bài xích yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay như là 1 góc phố ...) đính thêm với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi đề cập về một kỉ niệm thâm thúy thời nhỏ. Đề bài đó so với em không khó. Tại em quá công ty quan, chẳng chịu đựng đọc kĩ. Ghi nhớ lại tiếng làm bài xích hôm ấy, em đang nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà bỏ quên lời cô đề cập nhở: các em đề nghị xem lại bài thật kĩ trước lúc nộp. Chắc hẳn rằng vì ỷ vào sức học của mình, và vừa lòng trước lời khen của thầy cô và bạn bè nên em đã thành một cô bé nhỏ kiêu căng, hợm mình từ lúc nào chẳng biết.

Đúng lúc ấy, chúng ta Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ:

- Lan ơi, lúc này tớ được 7 điểm nhé! nuốm mãi rồi tôi cũng đạt điểm tương đối rồi đây. Người mẹ mình chắc chắn mừng lắm ... Ủa! nhưng mà sao mặt cậu tái nắm kia? Được mấy điểm? mang lại tớ xem nào!

Nghe Hà nói, em lại càng đau buồn và xấu hổ. Hà đang vui vẻ với điểm 7 đầu tiên của môn có tác dụng văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là tầm thường xĩnh, từ bây giờ lại bị điểm 3! chẳng thể nào biểu đạt hết nỗi khổ cực của em thời gian ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa bi quan rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại nuốm hả Lan? Cô rất ảm đạm ...

Trên con đường về, em băn khoăn lo lắng và bối rối. Phụ huynh tin tưởng sống em những lắm. Giả dụ biết em bị 3 điểm làm văn thì bố mẹ em vẫn nghĩ gì đây? cha thường khích lệ em học tập cho xuất sắc và ước mơ rằng em cũng trở thành trở thành hình thức sư như bố. Còn bà bầu nữa, biết bao đêm bà bầu ngồi đan len, cố gắng chờ em học hoàn thành bài mới cùng đi ngủ. Bà bầu cũng chỉ mong sao có một điều là đàn bà mẹ học giỏi. Quan trọng làm phụ huynh thất vọng, em sẽ giấu bài đi, đã nói rằng cô giáo không chấm do cả lớp làm bài bác kém vượt ... Quanh lẩn quẩn với ý nghĩ gián trá ấy, em sẽ về cho nhà mà đầu óc vẫn mông lung.

Vừa vào mang đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt bà bầu chợt hốt hoảng khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm mang mẹ, khóc tức tưởi. Không, em quan trọng lừa dối người bà mẹ yêu kính của mình.

Tối hôm ấy, em sẽ xem kĩ lại bài. Điểm 3 thông báo em hãy chú ý lại mình. Em từ bỏ nhủ: nhất thiết chỉ tất cả một điểm 3 này mà thôi. Em sẽ thường xuyên giành được gần như điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được phụ vương mẹ, thầy cô, bằng hữu tin yêu thương như trước.

Bài chủng loại 3:Kể về một kỉ niệm kỷ niệm - chuyện vui

Bài làm

Suốt bao năm tháng học đường, bên cạnh tôi bao giờ cũng gồm một hình bóng dõi theo. Chính người là nghị lực đến tôi, là vị trí tôi trau dồi phần đông kiến thức. Học giỏi suốt 3 năm ngay lập tức là một thú vui sướng nhưng ngoài ra vẫn là sự kính trọng, hàm ân vô vàn so với cô. Cũng chính vì vậy nhưng mấy năm xa cách tôi vẫn luôn luôn nhớ được kỉ niệm ấy cùng với người. Fan mẹ thứ hai của tôi, cô tâm.

Cô tâm là 1 trong những giáo viên dạy toán của ngôi trường tôi. Dù không hề trẻ nhưng mà cô là người yêu thương học tập sinh, cô coi học sinh như một trong những phần của mình. Với nhiều kinh nghiệm, tòa nhà cô không lúc nào thiếu vắng nhẵn dáng của rất nhiều đứa trẻ. Công ty tôi bí quyết nhà cô tất cả mấy bước đi nên từ năm lớp 2 tôi đang học thêm từ bỏ đó. Nhờ vậy xuyên suốt 3 năm, kỹ năng và kiến thức toán của tôi luôn vững chắc. Cô coi tôi như một fan cháu, cô luôn luôn tự tin về sức học của tôi. Ko phụ lòng cô, môn toán là môn tôi luôn có gần như số điểm hơi cao. Cơ mà năm lớp 6 này bao gồm tôi đã khiến cô bi thiết cũng là nỗi ăn năn vô vàn của riêng rẽ tôi.

Năm ni là năm tôi cách sang một tấm khác. Với nhiều kiền thức new mẻ, cô trọng điểm vẫn dạy một phương pháp chu đáo, cẩn thận. Ngày tháng trôi qua, cuối cùng cũng tới thi học tập kỳ I. Vẫn đầy niềm tin như trước, tôi háo hức cho trường và vào chống thi. Tin cẩn những kỹ năng cô ôn luyện, tôi có tác dụng gọn mấy câu đầu chỉ với sau ít phút. Đến bài sau cuối thì suy xét mãi vẫn ko ra được đáp án. Năm phút, mười phút, 30 phút… Lục tung những kỹ năng và kiến thức trong đầu vẫn ko ra được. Bất ngờ, giờ đồng hồ trống truờng vang lên, tôi cầm viết số đông chữ cuối cùng dù biết công dụng đó ko đúng. Đêm đó, tôi trắn trọc ko ngủ, bao lo lắng về thương hiệu học sinh tốt cả về cô khiến tôi bồn chồn không yên. Tôi đã quá chủ quan ư? bài xích thi dễ vậy mà lại ko ra được, tại sao? hay là mình đã quá phụ thuộc vào vào cô, chỉ ôn luyện phần đông gì cô dạy nhưng không tìm hiểu sâu hơn nhằm ra nông nỗi này? Tôi nhảy khóc, trường đoản cú trách chính bản thân mình.

Hôm phân phát bài, tay tôi run rẩy cầm bài xích thi lên, cùng với số điểm 7,75 đập vào mắt khiến tôi không tin nổi. Tệ vậy ư! Chỉ có 7.75 sao? không khí xung quanh tôi như bao che một màu black xám xịt cùng nỗi băn khoăn lo lắng ko nguôi. Cùng với mười mấy môn học, độc nhất môn toán là môn tôi đầy niềm tin nhất. Kiểm soát lần như thế nào tôi cũng rất được 8 trở lên. Lần này lại là số lượng 7 sao tôi dám nói với cô đây. Bữa tới học tập thêm, tôi ngần ngại không vào lớp, tôi sợ yêu cầu thấy trung ương trạng cô nghe thấy số điểm của tôi. Bao gồm tiếng cô từ gian công ty sau vang lên: Thủy, vào đi em.

Khi tất cả đã đông đủ, công việc đầu tiên của cô ấy là hỏi số điểm của từng em một. Giọng cô vang lên rõ to:

- Trung ,thi được mấy điểm?

- Dạ 10 điểm. Trung tự hào nói to

- lần lượt đến bạn này đến các bạn khác ai cũng có hầu như số điểm tương đối cao, đến tôi:

- Thủy, mấy điểm em? Cô hỏi, vẫn giọng trìu mến đó

- Dạ 7,75 cô. Giọng tôi nhỏ dần.

Giờ đây tất cả đang dồn mắt về tôi sửng sốt kèm theo là phần đa tiếng xì xào. Còn cô không nói gì mà lại mặt cô hiện thời có cái gì đó thoáng ảm đạm qua thì phải. Mà lại chắc chắc hẳn rằng tôi biết, chính là sự thuyệt vọng cô giành cho tôi, chính tôi cũng đã mất đi sự tin cẩn chính bản mình. Ai trên 8 điểm cô sẽ có được một món quà bé dại khích lệ, một phong kẹo sôcôla. Nhìn cô phân phát kẹo cho những bạn, tôi hy vọng sao tất cả đựoc một phong kẹo đó từ tay cô trao đến cô. 2 năm trước, tôi đã có lần được cô khuyến mãi kẹo mà lại lần đó lại không, cảm xúc tủi thân như ước ao trỗi lên, tôi teo lại địa điểm góc tường. Mười tư tuổi tôi rất có thể mua cho mình một phong kẹo bởi vậy chỉ với 4000 đồng, nhưng hiện giờ phong kẹo đó so với tôi là vô giá. Phong kẹo cô trao ko phải là 1 trong món rubi nhỏ, nó là sự việc tự hào, tin tưởng, quý mến khu vực cô dành cho người nhận. Nhìn phong kẹo tôi mong ước muốn giành được nó, càng mong muốn có tôi lại càng nỗ lực lần thi học tập kỳ sau. Trái là thế, học tập kỳ II tôi dược 9,25 cùng với danh hiệu học sinh giỏi. Mừng rỡ, tôi chạy ùa tới công ty cô chỉ để khoe số điểm đó. Còn cô, cô sẽ mừng rơi nước mắt. Qua tôi biết rằng: Cô không cho kẹo không phải vì cô ích kỉ mà là rượu cồn lực cho mỗi người.

Giờ đây, bước sang lớp 6 tôi không thể được học tập trong căn nhà màu hồng đầy yêu thương thương của cô nữa. Nhưng những lần đi ngang qua nhà cô, tôi lại ghé ánh mắt vào. Nhìn gần như đứa trẻ bọn sau cắp sách vở đến đơn vị cô, lại được cô kèm cặp, được cô yêu thương thương với được cô trao những phong kẹo ý thức đó. Tôi lại càng biết ơn, quý trọng cô hơn.

Các chúng ta biết ko? Một dụng cụ nào kia ta mua bởi tiền, bạn sẽ thấy nó tốt rúng bình thường. Dẫu vậy nếu nó được ai đó bộ quà tặng kèm theo bạn bằng tất cả tình yêu thương thương, bạn sẽ cảm dấn dược nó vô cùng quý giá như phong kẹo nhỏ dại của tôi vậy. Và có lẽ ai trong chúng ta cũng bao gồm một người lái xe đò riêng, nhưng bản thân tôi vô cùng như mong muốn khi tất cả một bạn lài đò hoàn hảo nhất như vậy. Cho dù không khi nào nói thành lời cơ mà sâu trong tim tôi luôn tự nhủ: "Cô ơi ! Em cảm ơn cô các lắm…"

Bài mẫu mã 4:Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - chuyện không vui

Bài làm

Năm nay tôi vào lớp sáu, còn bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Bố mẹ Nhi cũng đã về sinh sống với nhau sau hơn 1 năm sống ly thân. Tôi với Nhi mặc dù chẳng cần họ mặt hàng nhưng thân thương lắm! vớ cả bắt đầu từ lần ấy...

Năm ấy, tôi học tập lớp bốn còn nhỏ xíu Nhi học tập lớp hai. Tội nghiệp nhỏ nhắn Nhi! cha nó mê man mê cờ bạc, rượu chè đi suốt từ sáng cho tối mới về lại còn tốt đánh vk chửi con. Người mẹ nó không chịu đựng được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Bên bà ngoại nó ngơi nghỉ cuối xóm, cạnh bên tôi. Ráng là bạn bè quen nhau từ đó.

Xem thêm: Trường Tiểu Học Phan Chu Trinh, Trường Th Phan Chu Trinh

Một chiều tối hè, tôi rủ bé bỏng đi chơi vị biết bé bỏng rất buồn. Tôi hỏi:

- hiện giờ em thích cái gì để anh có tác dụng cho?

Bé Nhi nói:

- Anh biết không! xa xưa em mong ước nhà em như một chiến thuyền lớn. Ba là cột buồm vững vàng chãi còn mẹ là khoang thuyền bảo vệ nắng mưa. Chiến thuyền nhà em sẽ chở đông đảo ước mơ của em cho đích. Vậy mà hiện thời nó chẳng lúc nào có thể thực hiện được.

- Đừng bi tráng em ạ! Hãy nỗ lực lên! Nào, đi! Đi với anh! Tôi dắt bé bỏng Nhi đi hái phần đa lá tre nghẹ thật to lớn để gập thuyền lá thả trôi sông

Tôi cọn lá khổng lồ nhất gặp một con thuyền thật đẹp mắt tặng bé bỏng Nhi. Tuy vậy Nhi không duy trì được, nhỏ bé thả tức thì xuống nước. Nhưng con thuyền lại không trôi. Nó mắc cạn vào ngay lập tức đám rong đang trườn lổm ngổm trọng tâm dòng. Nhỏ nhắn Nhi nói:

- Đấy! gia đình em hiện giờ cũng như chiến thuyền đó, chẳng thể nào nó đi được, chỉ hoàn toàn có thể chìm thôi!

Tôi vừa tiếc, lại vừa thương Nhi, bèn cứ mang cả xống áo lội xuống sông vớt chiếc thuyền lên. Nước đến bụng rồi cho cổ. Hốt nhiên "sụt" chân tôi trượt yêu cầu một hố bùn giữa sông ngay khi tôi vừa cùng với được loại thuyền. Tôi nỗ lực chới với trong những lúc một tay vẫn dâng loại thuyền lên khỏi mặt nước. Mấy phút sau, tôi trườn lên được cho tới bờ khi bụng vẫn uống no nước nhưng lại rất may chiến thuyền không nát. Bé Nhi mặt tái mét dẫu vậy rất ngoan ngoãn nghe tôi nói:

- Em hãy giữ nó làm cho kỷ niệm và tin rằng bao gồm ngày nó sẽ được bơi thoả thích hợp trên sông.

Hôm đó, vày sợ bà bầu mắng, tôi và bé bỏng Nhi ngồi sinh hoạt bờ sông cho đến khô xống áo mới dám về.

Đêm, tôi bị sốt cao tuy nhiên vẫn giấu chuyện ban chiều ko nói. Bà mẹ thì cứ tưởng tôi dãi nắng đề xuất bị sốt. Cũng may sáng hôm sau, tôi đã đỡ nhiều.

Ngay hôm cha mẹ nó hoà giải với về sống với nhau, nó rủ tôi đem loại thuyền ra sông thả. Nhưng chiếc thuyền đã hết thả được. Gắng là đồng đội tôi mải miết gấp những cái thuyền tre khác. Những chiếc thuyền gấp chiều tối hôm ấy, chiếc nào thì cũng trôi về tận cuối dòng sông. Điều bí mật giữa tôi và bé Nhi còn mang đến tận bây giờ. Đó cũng chính là kỷ niệm sâu sắc nhất tuổi thơ tôi các bạn ạ!.

Bài chủng loại 5:Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - chuyện buồn

Bài làm

Ngày ấy, công ty tôi sinh hoạt ven một nhỏ suối nhỏ dại nước vào veo, vào hồ hết hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi rất có thể nhìn thấu xuống tận bên dưới đáy, sinh sống đó gồm có viên sỏi white tinh và cả những lũ cá white tung tăng bơi lội lội.

Hàng ngày, tôi cùng lũ các bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để đùa đồ hàng. Và vui nhất là vào số đông ngày hè, chúng tôi thường trốn chị em ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ tuổi nhưng gồm có đoạn hết sức sâu có thể ngập đầu bạn lớn. Và ở trên đó là mẫu cầu trong phòng dân bắc qua để mang lối bước vào nhà.

Như hay lệ, giữa trưa ấy, ngóng cho mẹ ngủ say tôi tức thì chạy sang công ty mấy đứa bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ mong nhà ông Quân (chúng tôi thường để tên những chiếc cầu bởi chính thương hiệu nhà chủ đó). Giữa trưa trời nắng cháy như lửa đốt, được đắm bản thân trong làn nước mát thì còn điều gì khác bằng. Vì thế nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu thân thuộc của tôi, mấy thằng cũng cấp vã lách cửa sau, nhanh lẹ ra nơi hẹn.

Vừa ra khỏi nhà, cả lũ cửa hàng chúng tôi chạy thật nhanh vày sợ cha mẹ phát hiện tại ra, bởi chúng tôi đều hiểu được nếu bị bại lộ chắc hẳn rằng đứa nào đứa nấy đang no đòn.

Năm phút sau, cây ước và làn nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi bao gồm ý kiến lúc này sẽ ko bơi thông thường như mỗi khi nữa cơ mà thi nhảy đầm xa, tức là đứng trên mong nhảy xuống, ai dancing xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Ì oàm một hồi lâu đang chán, công ty chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm ở ngắm mây trời. Từ bây giờ Thắng – thằng thân phụ gan lì cóc tía độc nhất vô nhị lên tiếng:

- Tớ nghĩ về ra trò mới nữa rồi.

- Trò gì vậy?

Cả bạn hữu nhao nhao lên tiếng hỏi.

- nghịch lặn, đứa nào lặn được lâu tốt nhất tuần sau tới trường sẽ không hẳn đeo cặp.

Cả đàn reo hò hưởng trọn ứng sức nóng liệt. Quay trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói:

- bây chừ sẽ thi thứu tự từng đứa một, đa số đứa còn lại đứng bên trên bờ quan sát và theo dõi bấm giờ.

Và tôi phân công luôn vì chiến thắng là fan đầu têu cần sẽ là bạn thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay tận hưởng ứng. Quả thực trong team Thắng luôn tỏ ra bầy anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà những trò nghịch hắn cũng chẳng lúc nào chịu thua trận ai.

Thắng sẵn sàng tinh thần xong, tôi hô:

- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…

ùm…Thắng đang nhảy ngoài cây cầu bặt tăm trong chiếc nước. Lũ chúng tôi reo hò tán dương và bước đầu bấm giờ: 1,2, 3, phút trôi qua thanh lịch phút qua vẫn chưa thấy chiến thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ đánh giá cao sự tài tía của Thắng. Sang đến phút đồ vật 4, tôi đột cảm thấy lo âu bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là shop chúng tôi đã không thể nào chịu nổi. Rứa mà mang lại giờ vẫn không thấy Thắng, mấy đứa kia cũng ban đầu lo lắng, chỉ vào nháy đôi mắt chẳng kịp bảo nhau câu như thế nào mấy đứa bơi tốt liền dancing xuống, vừa thời gian đó shop chúng tôi đã thấy win trồi lên, khuôn khía cạnh tái nhợt, thở đem thở để, shop chúng tôi vội đá quý dìu thắng vào bờ. Bạn Thắng lúc này đã gần như là lả đi. Nên mười phút sau Thắng mới lên tiếng:

- chỉ việc một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày ạ.

- Sao vậy, đều ngày ngươi bơi, lặn tốt lắm cơ mà.

- ừ, thì tao vẫn sáng sủa như vậy, nhưng đúng vào khi sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ bỏ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì này lại kéo tao xuống, may quá đúng vào lúc nghĩ rằng mệnh chung rồi thì thiên nhiên chân tao lại giật ra được và nỗ lực sức ngoi lên.

Nghe tiếng thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy số đông khiếp sợ. đợi chờ cho Thắng đỡ mệt công ty chúng tôi mới dám về bên và mẩu chuyện này vẫn mãi là bí mật của đồng chí chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà lại tôi lưu giữ mãi đấy chúng ta ạ.

Bài mẫu 6:Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - chuyện vui về tình bạn

Bài làm

Tuổi thơ của tôi có biết bao nhiêu là kỉ niệm, trong các số đó người có những kỉ niệm êm đềm độc nhất với tôi là Thư, cô đồng bọn học cùng từ lớp một. Tất cả một chuyện mà Thư chắn chắn đã quên còn tôi đang nhớ mãi.

Sinh nhật tôi là ngày mùng mười tháng mười. Ông nước ngoài thường đùa rằng năm nào thủ đô thủ đô cũng tưng bừng kỉ niệm sinh nhật Thu Trang. Còn bố mẹ thường tổ chức cho tôi một lễ kỉ niệm nho nhỏ dại trong gia đình.

Hôm tròn bảy tuổi, tôi cũng hồi vỏ hộp chờ nhận thêm các lời chúc với quà tặng ngay của ông bà nội ngoại, của cha mẹ như số đông năm. Tôi chưa khi nào mời chúng ta của bản thân dự và năm ấy cũng thế. Trong những khi cả gia đình đang thăng hoa quanh bàn ăn hoa quả bánh kẹo thì trời đổ mưa. Tôi cùng chẳng lưu ý đến chuyện đó. Tôi sung sướng bóc những gói quà: một em búp bê thiệt xinh, một bộ đồ quần áo nấu ăn uống bằng nhựa với đầy đủ cả nhà bếp ga, dao, thớt, nồi xong, chén bát đũa..., một cái mũ color hồng, một cỗ váy trắng nhìn xin xắn ơi là đẹp.

Chợt gồm tiếng chuông, tôi chạy ra mở cửa. Trước mắt tôi là Thư, con bạn ngồi cùng bàn. Các bạn ấy ướt lướt thướt. Tóc xệp dính bên trên trán, bên trên má. Nước từ bên trên đầu, trên áo quần nhỏ tuổi từng giọt xuống sàn nhà. Nhưng niềm vui bừng sáng sủa cả khuôn mặt. Cô bạn thẹn thùng bảo tôi:

- Mưa khổng lồ quá, tớ đứng trú một lúc mà vẫn ko thấy tạnh. Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.

Thế rồi hai tay vẫn giấu ẩn dưới đưa ra phía trước: một cây xương rồng tròn tròn bởi nắm tay được trồng trong chiếc bát ăn cơm. Mấy giọt nước mưa vẫn còn đọng bên trên lớp sợi mềm, lung linh như tuy nhiên hạt thủy tinh. Thấy tôi vẫn đứng ngớ ra, Thư cười cợt bảo:

- Tớ trồng được một tháng rồi đấy, tặng ngay cậu nhân thời cơ sinh.

Tôi nạm cây xương rồng mà thấy cảm động quá. Không ngờ chúng ta ấy biết sinh nhật tôi mà mang đến chơi, lại bộ quà tặng kèm theo món tiến thưởng thú vị này. Mẹ tôi mang khăn vệ sinh mặt đến Thư, rồi giục tôi sở hữu quần áo cho mình thay. Shop chúng tôi cùng cả nhà ăn uống háo hức rồi cha lấy áo mưa chở đứa bạn ấy về.

Xem thêm: Top 7 Mẫu Đóng Vai Chị Dậu Kể Lại Đoạn Đánh Nhau Với Cai Lệ, Đóng Vai Chị Dậu Kể Lại Đoạn Đánh Nhau Với Cai Lệ

Hơn năm năm sẽ qua, cây xương long vẫn nghỉ ngơi trên ban công chống tôi. Nó đã to hơn và được bà mẹ chuyển thanh lịch “nhà” bắt đầu - một chậu hoa bởi sứ. Tôi yêu cây xương dragon ấy và luôn nhớ về hình hình ảnh cô bạn nhỏ dại bé với mái đầu ướt trệt dính trên trán, bên trên má, quần áo ướt lướt thướt đang nở nụ cười.