NẾU LÀ NGƯỜI CHỨNG KIẾN CẢNH LÃO HẠC BÁN CHÓ

     

Đề bài: nếu như là tín đồ được tận mắt chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện phân phối chó cùng với ông giáo trong truyện ngắn của phái mạnh Cao thì em sẽ khắc ghi câu chuyện đó như thế nào?


*

Thời gian trôi qua mau, trong năm tháng âu sầu ngày xưa đã lùi vào vượt khứ. Vậy mà những lần cô cháu gái 14 tuổi tò mò hỏi tôi mẩu chuyện Lão hạc trong sách giáo khoa của chính nó tôi lại ko kìm được xúc động. Sáng nay, con nhỏ xíu vô tình hỏi tôi cảnh lão Hạc cung cấp chó. Mẩu truyện hôm ấy tự dưng hiện về trong trí nhớ.

Bạn đang xem: Nếu là người chứng kiến cảnh lão hạc bán chó

Thời ấy, tín đồ có học thức không nhiều bắt buộc mọi việc sách vở và giấy tờ đều qua địa điểm ông giáo cả. Nhà tôi với ông giáo là chỗ thân quen nên hay dựa vào vả ông. Năm ấy, tôi new 7 tuổi. Một hôm, thầy u bảo tôi sang dựa vào ông viết một lá đơn xin cho chị tôi đi làm việc ở đâu đó. Tôi lon xon chạy đi, âm thầm nghĩ sẽ hỏi ông bài xích thơ mới học lén được hôm qua.

Sang nhà ông giáo được một lúc, lúc tôi đang để ý nghe ông giảng giải thì thấy lão Hạc tự phía ngõ đi vào. Tôi quan sát dáng đi của lão, đột thấy yêu thương lão vô cùng. Lão Hạc là một lão nông già nghèo khổ, vợ mất, lão sống cô độc, chỉ bao gồm con chó Vàng làm cho bạn. Con trai lão do không mang được vk đã quăng quật làng đi đồn điền cao su. Lão hay đi làm thuê nhưng kể từ bận nhỏ nặng, tôi cũng không nhiều thấy lão. Lão tiều tụy hẳn đi, thất thểu đi đến. Tôi biết lão với ông giáo rất hay trò chuyện yêu cầu chào hỏi rồi chạy xuống phòng bếp với vợ ông giáo.

Tôi lễ phép xin chào bà giáo rồi ngồi đó, vừa đăm chiêu quan tâm đến câu thơ vừa rồi vừa lắng nghe mẩu chuyện của nhì người. Tôi nghe giọng lão Hạc thốt lên:

- Cậu Vàng bỏ mạng rồi, ông giáo ạ!

- Cụ phân phối rồi? Tôi nghe giờ ông giáo đáp lại

- buôn bán rồi! họ vừa bắt xong.

Nghe mang đến đây tôi quá bất ngờ ghé mắt qua góc cửa hơi khép, thiếu tín nhiệm được lão đã chào bán con Vàng. Lão coi nó như nhỏ ruột, làm sao có thể? Nhưng quan sát khuôn phương diện lão, tôi chợt hiểu. Lão Hạc cố làm ra vẻ vui vẻ. Tuy vậy trông lão cười cợt như mếu và đôi mắt thì ầng ậng nước.

- vắt nó mang lại bắt à? Ông giáo vỗ vai lão với hỏi.

Qua khe hở, tôi thấy phương diện lão đột nhiên co dúm lại, gần như vết nhăn xô lại ép chan nước mắt rã ra. Dòng đầu lão ngoẹo về một bên và chiếc miệng móm mém của lão mếu như bé nít. Rôi lão hu hu khóc...

Xem thêm: Những Bài Văn Mẫu Tả Về Một Loài Hoa Mà Em Yêu Thích (Hoa Hồng)

- Khốn nạn... Ông giáo ơi! Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi hotline thì chạy tức thì về, vẫy đuôi mừng. Tôi mang đến nó nạp năng lượng cơm. Nó đang nạp năng lượng thì thằng Mục nấp vào nhà, ngay phía sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ chũm là thằng Mục với thằng Xiên, nhì thằng chúng nó chỉ loay hoay một lúc vẫn trói chặt cả tứ chân nó lại. Bấy tiếng cu cậu bắt đầu biết là cu cậu chết! Này! Ông giáo ạ! cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tôi; nó kêu ư ử, chú ý tôi như mong mỏi bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi nạp năng lượng ở với lão như thế mà lão xử cùng với tôi như thế này?”. Hoá ra tôi già bởi này tuổi đầu rồi còn gạt gẫm một nhỏ chó, nó không ngờ tôi nỡ trung ương lừa nó!

Giọng lão run run, không kìm nén được cơ mà hòa trong tiếng khóc. Bất giác, tôi cũng thấy lòng mình nặng trĩu. Mấy hôm trước, tôi còn thấy nhỏ Vàng quanh luẩn quẩn ở cánh cửa lão. Chắc chẳn lão khổ vai trung phong lắm.

Tiếng ông giáo lại vang lên giảm đứt xem xét của tôi:

- ráng cứ tưởng rứa đấy chứ nó chưa biết đâu! Vả lại ai nuôi chó mà chả cung cấp hay giết thịt thịt? Ta thịt nó đó là hoá kiếp mang đến nó đấy, hoá kiếp khiến cho nó làm cho kiếp khác.

Tiếng lão Hạc chứa lên chua chát:

- Ông giáo nói phải! Kiếp mang đến chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp mang đến nó nhằm nó làm cho kiếp người, may ra có vui miệng hơn một chút... Kiếp người như kiếp tôi chẳng hạn...

- Kiếp ai cũng thế thôi, ráng ạ! thế tưởng shop chúng tôi sung sướng hơn chăng?

- nỗ lực thì không biết nếu kiếp fan cũng khổ nốt thì ta đề nghị làm kiếp gì cho thật sướng

Hai bạn đối đáp qua lại, tôi nghe phát âm câu được câu không, chỉ thấy yêu quý lão Hạc buộc phải cô độc một mình.Mãi sau, tôi nghe giờ ông giáo ôn tồn:

- Chẳng kiếp gì vui lòng thật, nhưng gồm cái này là sung sướng: bây chừ cụ ngồi xuống phản nghịch này chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu ăn một ấm nước trà tươi thật đặc; ông con mình ăn khoai, hấp thụ nước chè, rồi hút thuốc lào... Cầm là sướng.

- Vâng! Ông giáo dạy phải! Ðối với chúng mình thì nuốm là sung sướng.

Sau đó, ông giáo cùng lão Hạc còn nói thêm chuyện gì đấy nhưng tôi không áp theo dõi nữa. Vào đầu tôi chỉ băn khoăn, chua xót cho mẩu truyện của lão Hạc. Lão đang già rồi mà lại vẫn nên sống trong nhức khổ, lão vẫn chờ đàn ông trở về.

Xem thêm: Tả Nghệ Sĩ Hài Hoài Linh - Tả Nghệ Sĩ Hài Mà Em Thích

Rồi bất ngờ, lão lựa chọn cách ra đi. Mãi cho tới luc ấy, tôi mới hiểu kiếp người khổ cực của lão với của biết bao fan nông dân thời bấy giờ. Mẩu truyện bán chó của lão Hạc đang qua đi nhiều năm, tuy vậy hình hình ảnh người nông dân giàu tình yêu thương, lòng trường đoản cú trọng ấy vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi.