THÂN EM NHƯ TRÁI BẦN TRÔI

     

Đề bài: đối chiếu câu ca dao “Thân em như trái bần trôi, Gió dập sóng dồi, biết tấp vào đâu”

Bài làm


Trong văn học dân gian Việt Nam bao gồm rất nhiều câu ca dao, tục ngữ nói về thân phận đau xót của người phụ nữ trong chế độ cũ.

Bạn đang xem: Thân em như trái bần trôi

Người phụ nữ xưa đã trở thành đề tài mang đến nhiều công ty văn đơn vị thơ lấy làm cho nguồn cảm hứng sáng tạo. Như tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du, Cung oán ngâm khúc, Độc Tiểu Thanh Ký…

Thân phận những người phụ nữ trong xã hội phong kiến được phác hoạ họa lên với những đau đớn, tủi hờn, lúc họ sống mà không tồn tại quyền hưởng hạnh phúc, không tồn tại quyền quyết định số phận của bao gồm mình. Người phụ nữ xưa luôn luôn phải phụ thuộc vận mệnh của bản thân vào người đàn ông của gia đình, phải chịu luật tam tòng, tứ đức trói buộc đời họ.

Thân em như trái bần trôi

Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu

Bài ca dao, là nỗi lòng của người phụ nữ vào trong chế độ nghiệt bửa xưa. Chủ yếu cụm từ "thân em" đã nói lên những ảm đạm của người phụ nữ, lúc họ biết số phận của mình luôn luôn phải chịu nhiều cay đắng, nghiệt bổ hẩm hiu.


*

số phận người nữ xưa


Nghệ thuật đối chiếu ví von thân phận của người phụ nữ với trái bần trôi. Một trái nhỏ quả chín thơm cùng ngọt nhưng trước những sóng gió nghiệt xẻ của cuộc đời, quả ngọt đó không thể làm sao được giữ gìn nguyên vẹn, mà vị vùi dập tung nát tơi bời.

Xem thêm: Văn Học Việt Nam: Thạch Sanh Tân Truyện Thơ Nôm Thạch Sanh, Truyện Thơ Nôm Thạch Sanh (Tổng Hợp Bởi: Alph16)


Trái bần trôi đó, nhỏ bé, cô đơn rơi trên mẫu sông cuộc đời chưa biết đi đâu về đâu, chưa biết sẽ bị xô dạt tới phương trời nào. Câu thơ nói lên sự lênh đênh của số phận người phụ nữ xưa. Cuộc sống của họ luôn chịu cảnh "ba chìm bảy nổi" chẳng biết sẽ trôi dạt phương nào. Đúng như lời thơ trong bài "Bánh trôi nước" của bà Hồ Xuân Hương viết

" Thân em vừa trắng lại vừa tròn"

Ba chìm bảy nổi với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son"

Người phụ nữ ko bao giờ có quyền quyết định số phận của mình họ chỉ như trái bần trôi, như những viên bánh trôi nước nhưng mà thôi, lênh đênh phiêu dạt khắp cuộc đời, ko biết chốn làm sao là nơi hạnh phúc.

Những sóng gió cuộc đời luôn luôn tìm giải pháp nhấn chìm những người phụ nữ xuống đáy bùn lầy, khiến cuộc sống của họ trở thành địa ngục trần gian. Những sóng gió kia chính là những định kiến làng mạc hội, những đạo luật vô lý khoác lên thân phận người phụ nữ.

Trong một xã hội "trọng nam gớm nữ" người phụ nữ chỉ là thân phận yếu mọn, sống như nô lệ núp bóng mặt cạnh người đàn ông của mình. Mọi quyền hành đều vì người đàn ông quyết định.

Xem thêm: Sơ Đồ Tư Duy Hai Đứa Trẻ Sơ Đồ Tư Duy Hai Đứa Trẻ Dễ Nhớ, Hay Nhất

Một cuộc sống vô lý như vậy khiến cho người phụ nữ chỉ biết than thân, trách phận biết kêu lên ai oán, đến ông trời quan sát "thấu" cảnh nhục của trần gian.